❝ bởi vì, chúng ta, ai rồi cũng phải được hạnh phúc. ❞

The players – 1.3

Tiếc là, mọi thứ tốt đẹp rất nhanh đến hồi kết thúc,

Là một hôm nọ chẳng khác gì những ngày cũ, Nghi Ân vừa đi toilet về đã nhìn thấy Trân Vinh kê đầu lên bàn mê man ngủ, cũng chẳng mấy bất ngờ. Vừa định gõ cho tiểu quỷ bướng bỉnh này dậy, lại vô tình dời tầm nhìn xuống cuốn nhật kí rơi ngay dưới chân Trân Vinh.

Vốn chẳng có ý định rình mò bí mật gì của Trân Vinh, nên Nghi Ân chỉ cẩn thận nhặt lên cuốn nhật kí, cũng tận lực không nhìn vào nội dung bên trong, ấy thế mà lúc vừa khép lại vẫn thoáng mắt thấy một chút.

Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm.
Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm. Lâm Tể Phạm.

Nhiều hàng chữ được viết nghiêm chỉnh kín mít trang giấy đều là cái tên này, khóe mắt Nghi Ân giật giật, lồng ngực có cảm giác hơi muộn phiền, trong đầu vận hành hết mức tìm tòi cái tên quen thuộc này. A, đúng rồi, chẳng phải là bạn học của Trân Vinh từ hồi sơ trung đó sao, là người mà mỗi lần Trân Vinh nhắc tới đều mạc danh kỳ diệu có chút kích động ?
Vì cái gì lại toàn là tên của người này, là một trò đùa dai sao ?
Hay là…….

 

” Ưm…… ” Trân Vinh nhíu mũi, mê man nhấc mi, vừa mở mắt đã thấy bộ dáng anh rể trầm tư cầm nhật kí của chính mình,

A, anh rể đang cầm nhật kí của mình kìa.
Anh rể ? Nhật kí ?

Nháy mắt nhớ tới những thứ vân vân mây mây mình viết trong nhật kí, Trân Vinh đột nhiên thanh tỉnh, bật dậy, lập tức đem cuốn nhật kí trong tay Nghi Ân đoạt trở về,

” Anh đã nhìn thấy những gì rồi ? ” Trân Vinh trợn mắt hoảng sợ chất vấn Nghi Ân,

” A ? Chưa nhìn thấy gì…….. ” Bị Trân Vinh đột nhiên tấn công đâm ra phản ứng của Nghi Ân cũng chậm hẳn một nhịp,

” Thật hả ? ” Này, nếu chưa xem, sao lại cầm nhật kí của người ta làm bộ mặt trầm tư  cái quỷ gì chứ,

” Ừ. ” Nghi Ân định nói rồi lại thôi, chỉ nhẹ nhàng đáp một tiếng,

” A, vậy thì tốt. ” Hoảng loạn vội vã cất thật kĩ cuốn nhật kí, Trân Vinh điềm nhiên như không ngồi xuống tiếp tục làm bài, lần đầu tiên trong đời ngoan ngoãn đến vậy,

Nghi Ân cũng theo đó ngồi xuống lật lật cuốn sách, chỉ là nhìn mãi hồi lâu cũng xem không vào mắt, đấu tranh tư tưởng một lúc, Nghi Ân buông bỏ cuốn sách trên tay, nhìn về phía Trân Vinh,

” Trân Vinh, em thích Lâm Tể Phạm à ? ”

Thanh âm đột ngột vang lên giữa căn phòng yên tĩnh, đổi lại vẫn là một hồi vắng vẻ, đến mức Nghi Ân hoài nghi vừa rồi mình chưa hề mở miệng. Đúng lúc đó Trân Vinh hạ bút, Nghi Ân mới thật sự xác nhận được mình vừa hỏi những gì,

Định nói bừa một câu để phá vỡ không khí xấu hổ, Nghi Ân lại nghe thấy âm thanh nho nhỏ của Trân Vinh,

” Phải ”

Cảm giác khó chịu trong lồng ngực Nghi Ân bắt đầu từ lúc nãy, giờ lại càng mãnh liệt hơn,

” Phải cái gì ? ”

” Em thích Tể Phạm. ”

” Là loại thích nào ? ” Đại não đã chẳng khống chế nổi miệng mình nữa, Đoàn Nghi Ân mày suy nghĩ cái khỉ gì vậy, sao có thể đột ngột hỏi loại vấn đề này ?

Quả nhiên nghe xong, Trân Vinh ngẩng đầu nhìn Nghi Ân thắm thiết, nếp nhăn trên trán lại tăng thêm vài phần, tựa hồ phân vân tự hỏi thật lâu, mới thở dài một hơi, nói,

” Anh rể, em không thích con gái, trời sinh đã là đồng tính luyến ái, Tể Phạm chính là mẫu người mà em thích. Chuyện này nói cho anh cũng không sao, nhưng mà anh đừng nói cho chị hai, em không muốn chị biết. ”

Trân Vinh nói xong lại tiếp tục lẳng lặng quan sát Nghi Ân, đợi chút phản ứng từ Nghi Ân, cũng không trông mong gì nhiều, trong lòng vốn đã dự đoán sẽ nhận được biểu tình khiếp sợ từ Đoàn Nghi Ân,

Quả nhiên, không phải ai cũng có thể giống mình.
Hừ, anh rể, là cảm thấy ghê tởm mình sao ?

 
” Có thể sao ? ” Thật lâu sau, Nghi Ân mới ngăn chặn được suy nghĩ khiếp sợ, không đầu không đuôi nói một câu,

” Cái gì ? ”

” Nam nhân có thể thích nam nhân à ? ”

” Xì…….. ” Trân Vinh không khỏi phì cười một tiếng chẳng rõ cảm xúc, không chờ Nghi Ân kịp phản ứng gì thêm, thanh âm của Trân Vinh đã tiến sát tới lỗ tai.

” Anh rể, nam nhân cùng nam nhân, ngoài việc không thể sinh con, thì cũng chẳng có gì khác biệt so với tình yêu nam nữ bình thường. ”

Âm thanh hướng đến tai không hề có chút nào tức giận, mà có hơi khàn khàn mang theo chút mị hoặc xen lẫn ám muội, trộn lẫn với hơi thở sạch sẽ của Trân Vinh lờn vờn quanh chóp mũi Nghi Ân,
Nghi Ân không thể không thừa nhận trong lòng có chút suy nghĩ kì quặc hung hăng nhảy qua, tâm trí cứ bay đông chạy tây, gần như hiểu được cái gì đó, rồi lại lướt đi mất, cứ u mê tối tăm không minh bạch nổi,
Trong đầu chỉ vương vấn mãi một câu nói,
Vốn dĩ, nam nhân có thể thích nam nhân.

 

Trân Vinh có chút không muốn dời tầm mắt,
Cặp mắt trong suốt nhìn chính hắn, dường như đang chờ mong hắn nói gì đó,

 

” A, không sao, anh cũng từng thích đàn ông. ” Nghi Ân đột nhiên cảm thấy suy nghĩ của mình chuyển biến quá nhanh rồi,

Bởi vậy Trân Vinh rõ ràng ngẩn ra một lúc, sau đó bỗng dưng cất lên tiếng cười sang sảng, ôm bụng lăn lộn trên giường,

” Anh rể, làm gì có người nào từng thích đàn ông mà bây giờ lại có cái dạng này, yên tâm đi, em chưa bao giờ vì tính hướng của chính mình mà cảm thấy khổ sở. ”

” Nè, anh không có nói dối đâu. ” Bị Trân Vinh vạch trần, Nghi Ân hơi lúng túng xấu hổ,

” Haha, anh không cần phải cố nữa, anh không biết bộ dáng hiện tại của anh đáng yêu tới mức nào đâu, haha……. ” Trân Vinh càng lăn lộn trên giường, giây tiếp theo liền phát hiện gương mặt Nghi Ân phóng đại ngay trước mắt mình,

” Phác Trân Vinh, anh nói thật đó. ”

Cùng với âm thanh trầm thấp đó, một cảm giác ấm áp bao phủ lấy môi Trân Vinh, đôi ngươi hoảng hốt mở to,

 

Này, anh rể, anh đang làm cái quái gì vậy ?

 

Nghi Ân cũng trong nháy mắt tỉnh ngộ được tình cảnh của chính mình, lập tức thu hồi nụ hôn với Trân Vinh,

” A……. Cái đó…… Thực xin lỗi Trân Vinh, anh chỉ muốn chứng minh…… anh thật sự từng thích qua đàn ông….. ”

” Phốc ” lại là âm thanh cười nhạo, Trân Vinh giãy ra khỏi chút khiếp sợ ban nãy, yên ổn ngồi trên giường nở nụ cười,

” Cũng không sao, chỉ là nụ hôn đầu tiên của em bị anh đoạt mất bằng lí do kì quái này, có chút không cam lòng nha. ” Nói xong liền rướn người huých huých Nghi Ân.

” Anh rể, hay anh giúp em làm nốt đống bài tập để bồi thương đi. ”

” Phác Trân Vinh, em lại làm biếng không muốn học !!! ”

” Ai bảo anh dám chiếm tiện nghi em ! ”

” Ai chiếm tiện nghi em bao giờ ? ”

” Anh chứ ai, anh vừa rồi làm vậy với người ta. ”

” Nè, Phác Trân Vinh, em không cần phải làm vậy với anh, thật độc ác. ”

Hai người nói xong liền nháo thành một đống, tựa như chưa có gì phát sinh,

 

Chỉ là, dường như,
Có chút gì đó, lặng lẽ thay đổi.

Advertisements

The players – 2.1

02.

Sau lần gặp nhau ôn nhã ấy, chị của Trân Vinh liền đưa ra đề xuất để Nghi Ân kèm Trân Vinh học thêm, vì một số lí do mà Nghi Ân với Trân Vinh cũng đã có ấn tượng khá tốt về đối phương, dần dần liền trở nên quen thuộc.

.

Nghi Ân với Trân Thiện trong những lúc không có khóa học trên trường đều lao về nhà cùng một chỗ nằm xem phim điện ảnh hoặc hồ nháo với nhau hoặc đôi khi kéo dài thời gian đến vô hạn, ở trong phòng bếp cãi nhau xem nên nấu món gì cho Trân Vinh bữa cơm chiều.

Ấy vậy mà đến lúc Trân Vinh về tới nhà, hai người lại vô cùng ăn ý biến thành một bà chị và một ông anh rể ôn nhu hết mực, ba người vây quanh bàn vừa nghe Trân Vinh kể những chuyện li kì xảy ra ở trường học vừa hòa thuận dùng bữa.
Tiếng cười cùng bầu không khí ấm áp giữa thân nhân khiến cho Trân Vinh, đứa nhỏ từ bé đã không chân chính có được cảm giác gia đình, lại càng đối với mối quan hệ này thập phần quý trọng, thậm chí mỗi buối tối trước khi đi vào giấc ngủ, Trân Vinh đều sẽ chắp tay cầu xin Chúa cho ba người họ cả đời đều bên nhau như vậy.

Nghi Ân là một người tốt, hắn có thể cho chị hai một đời hạnh phúc. Trân Vinh luôn tâm niệm như thế.

.

Trân Vinh ngoài việc có tính hướng bất đồng với các cậu trai đang tuổi dậy thì khác, cậu vẫn giống các nam sinh nọ tinh thần luôn phơi phới thanh xuân, cũng rất giống ở chỗ đối với việc học hoặc xem thường hoặc chống cự.

Cho nên mỗi tối sau khi ba người cơm nước xong, đến lúc Nghi Ân hướng dẫn cậu học, Trân Vinh đều làm bộ như đau ốm hoặc giả bộ thắc mắc Nghi Ân mấy vấn đề khó hiểu nhằm kéo dài thời gian,

Lẽ dĩ nhiên, Trân Vinh cũng sẽ tranh thủ những lúc Nghi Ân đi toilet mà vờ lăn ra giả như đã ngủ từ lâu, dù Nghi Ân kêu kiểu gì cũng không chịu mở mắt, những lúc như thế thường thì Nghi Ân sẽ thi triển tất cả các phương pháp đánh thức Trân Vinh khỏi cơn mê ngủ vờ vịt của cậu, không đánh thì nhéo khiến rốt cuộc Trân Vinh vẫn phải hề hề cười mà tỉnh giấc, sau đó lại cùng Nghi Ân nháo thành một đoàn, thẳng đến khi chị hai ở ngoài cửa hét lên một tiếng như sư tử Hà Đông, hai người mới ngậm miệng ngoan ngoãn tiếp tục ” học thêm “,

Dần dà, Nghi Ân cũng quen với việc Trân Vinh làm loạn, huống chi thành tích của Trân Vinh cũng không phải là quá tệ hại, cho nên Nghi Ân thường chỉ đợi đến khi Trân Vinh giải đề mãi không ra, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn rúm lại mới nhắc nhở vài câu, quãng thời gian còn lại đều là Nghi Ân nhìn Trân Vinh đọc sách trong phòng hoặc là quan sát gương mặt chìm trong suy tư của Trân Vinh.

.

Nghi Ân thích tĩnh lặng mà ngắm nhìn Trân Vinh, thân thể nam tính khỏe mạnh lại có những đường cong mơ hồ tái hiện gương mặt đẹp trai. Có lẽ là bởi vì vẫn còn trong độ thanh xuân, trên người Trân Vinh luôn mang theo chút tinh thần cởi mở phấn chấn của tuổi trẻ, thêm nữa lại ít bon chen với xã hội phức tạp nên mang theo nét ngây ngô tràn ngập ánh dương, thế nên Trân Vinh luôn thu hút ánh nhìn của hắn hướng về phía cậu, nhờ vậy phát hiện được rất nhiều mặt của Trân Vinh, tỷ như,

Trân Vinh có khi sẽ thực bướng bỉnh, nếu Trân Vinh gặp được thứ mình thích, liền dùng tất cả nỗ lực giành lấy hoặc thực hiện điều cậu thích, sau đó lộ ra vẻ tươi cười mang đầy khí thế kiêu hãnh của nam sinh,

Trân Vinh có khi sẽ thực nghịch ngợm, nhất là khi hắn mới bắt đầu dạy kèm Trân Vinh, đứa nhỏ lanh lợi này sẽ nghĩ đủ các loại phương thức trốn tránh hắn, toàn những phương pháp ngốc nghếch lại chẳng thể khiến người ta có chút chán ghét nào,

Trân Vinh có khi sẽ thực tình cảm, cậu luôn đối với Trân Thiện quyến luyến ko dứt, lại không bao giờ từ chối giúp đỡ bất cứ người bạn nào, khiến cho ai ở cạnh cậu cũng được chính cậu sưởi đến ấm áp trong lòng,

Trân Vinh có khi cũng rất lãnh đạm, nhất là đối với người không quen biết, kỳ thật là tính khẩn trương sợ người lạ, mới khiến Trân Vinh vô thức hé ra khía cạnh lạnh lùng của mình, chỉ khi gần gũi với Trân Vinh rồi mọi người mới biết, Trân Vinh luôn thật tâm khát vọng có được hữu tình (tình bằng hữu) và tín nhiệm,

Trân Vinh có khi sẽ thực khôi hài, bầu không khí trong nhà cơ bản đều là Trân Vinh kéo lên, không biết vì sao, rõ ràng là một chuyện chẳng mấy buồn cười, qua miệng Trân Vinh lại khiến hắn cùng Trân Thiện ôm bụng cười sặc sụa thật lâu,

Trân Vinh có khi sẽ thực khả ái, nhất là khi ngủ, tóc mái thật dài khẽ rủ xuống che đôi mắt hơi sưng đỏ, cái miệng nhỏ nhắn phấn nộn chu lên thì thào, phát ra một chút thanh âm bất mãn, đôi lúc còn vô tình nghiến răng ken két, thậm chí có thời điểm còn làm nũng khiến cho hắn và Trân Thiện vô biện pháp,

Trân Vinh có khi sẽ thực đơn thuần, đối với thế giới chung quanh sẽ tin tưởng vô điều kiện và nhiệt tình yêu thương, có lẽ, đứa nhỏ như vậy, càng dễ bị tổn thương, thật muốn bảo vệ cậu thật tốt.

Tất cả những mặt này hội tụ lại mới tạo thành một Trân Vinh câu nhân như thế, không thể không thừa nhận, Trân Vinh là đứa nhỏ rất có mị lực, khiến người ta không tự chủ được muốn xích lại gần cậu, tiếp cận cậu, tìm hiểu con người cậu, chiếu cố cậu.

Hơn nữa Nghi Ân còn phát hiện, Trân Vinh dường như,
Không thích con gái.

Thiên thiên hạ thiên – hoàn.

16.
Dạo bước giữa đêm hạ lộng gió, Đoàn Nghi Ân đột nhiên cảm thấy, mùa hạ này, cũng không đến nỗi chán ghét.
Ít nhất cũng cảm nhận được làn gió man mát này, ít nhất cũng cận kề với nhiệt độ cơ thể quen thuộc kia.

Đoàn Nghi Ân ngồi xổm xuống ven đường, nghẹn ngào vuốt ve chiếc nhẫn có khắc chữ trên tay.
” Always Stand By You. ”

Chỉ là, mùa hạ này, đã cố tình tới quá muộn.
( * giá cá hạ thiên, thiên thiên lai đắc thái trì liễu.* )

 ———————TOÀN VĂN HOÀN ———————